“Những mốc thời gian hạnh phúc”: Khi bố tôi phải rơi nước mắt

DƯƠNG KIM TUYẾN 23:00 06/09/2018

Có lần tôi vô tình nghe mẹ kể với bà rằng bố tôi đã từng ngồi khóc một mình trong nhiều đêm. Và bố khóc là vì tôi.

Bố là một người tôi yêu quý nhất cuộc đời này, dĩ nhiên rồi. Bố rất yêu thương tôi và luôn dành cho tôi những điều tốt đẹp nhất dù gia đình tôi không khá giả là bao. Tôi chưa bao giờ thấy bố tôi khóc mà chỉ luôn tươi cười. Nhưng khi tôi 15 tuổi tôi đã biết bố mình từng rơi nước mắt.

Đó là lúc tôi học lớp 9 và chuẩn bị lên lớp 10 - khoảng thời gian mà có thể nói là rất quan trọng để tôi ôn thi và thi lên lớp 10. Nhưng chính ngay lúc đó tôi phát hiện mình mắc phải căn bệnh “thận hư”. Căn bệnh cũng không có gì quá đáng ngại khi có thể chữa khỏi, nhưng bác sĩ lại yêu cầu tôi nghỉ học ở nhà dưỡng bệnh.

Ảnh minh họa: phim Pursuit of Happiness.

Sao có thể nghỉ học khi một kì thi quan trọng sắp đến? Nhưng tôi vẫn bị bắt buộc ở nhà. Tôi đã khóc rất nhiều, khóc tới nỗi mà hai mắt sưng lên và không thể mở ra được. Tôi không chịu mở miệng nói chuyện với ai cả, cứ lầm lì suốt ngày, đến ăn cũng không chịu vì tôi rất lo sợ việc không đỗ lớp 10. Mãi sau tôi mới biết rằng không phải mình, chính bố mới là người buồn nhất trong việc này.

Có lần tôi vô tình nghe mẹ kể với bà rằng bố tôi đã từng ngồi khóc một mình trong nhiều đêm. Đó là những lần mà tôi đã cố xa lánh mọi người. Đó là sau rất nhiều lần điều trị bệnh cho tôi thất bại và cứ tái phát lên tái phát xuống. Bố đã rất buồn khi biết tôi bị bệnh, và lại càng buồn hơn khi thấy tinh thần tôi như vậy. Có lẽ bố cảm thấy bất lực vì không thể giúp tôi vượt qua những chuyện này, hay chính bố có thể thay thế tôi chịu đựng căn bệnh ấy.

Ảnh minh họa: phim Pursuit of Happiness.

Ngay lúc đó tôi đã hiểu rằng không có gì quan trọng hơn bằng việc thấy bố tôi vui vẻ và không còn lo lắng cho tôi đến bật khóc nữa. Không có gì quan trọng hơn tình cảm mà bố dành cho tôi nữa. Cũng giống như bố buồn khi thấy tôi ủ rũ, tôi cũng cảm thấy xót xa khi biết bố phải rơi nước mắt vì mình. Vậy nên tôi nhất định phải sớm trở thành một đứa trẻ trưởng thành, để ít nhất có thể khiến bố bớt lo lắng vì tôi.

(Chi tiết về cuộc thi viết “Những mốc thời gian hạnh phúc” có thể xem  tại đây. Hoặc gửi bài viết về địa chỉ email cuocthiviet.h2t@gmail.com)